Pages

Monday, October 20, 2014

ngó bàn tay vẫy

Ngó bàn tay vẫy
( tặng...tào lao )


Tạ từ mộ khúc chiêm bao
Mốt mai còn có ngọt ngào trăm năm???

Kết bằng nỗi nhớ u trầm
Lời thơ như tiếng mưa thầm thì đêm
Rơi vào hun hút tình em
Bao lần qua đó hồn mềm khói sương

Không dưng từ tạ giữa đường
Chẳng quen mà lại vấn vương sao là

Đem sầu dệt gấm thêu hoa
Đem mơ vẽ mộng trên tà áo bay
Bàn tay vẫy bóng trăng say
Mà buông tuyệt vọng lúc ngày vừa lên

Người đi vào cõi du miên
Tôi nghe buồn chảy trăm miền hư hao...

cát vân

gió bạt

Gió bạt

Buồn thẩm thấu từ mùa Thu tiền kiếp
Thấm vào anh xanh mốc lớp rêu phong
Lừng gió bạt tai tràn nghe tiếng khiếp 
Kéo qua truông ngàn cánh lá phong hồng

 
Cát Vân

đi qua bốn mùa

Đi qua bốn mùa


Nhớ gì trông vời vợi
về cuối trời mênh mông ..

Em đi qua mùa đông
Sắt se từng cánh gió 
Tuyết rơi đầy niềm nhớ
Cho buông buốt tim này

Ngược về giữa hơi may
Chiều vàng xào xạc lá
Cánh hoàng hôn tím lạ
Cho em chìm vào thơ

Em tìm mùa hạ xưa
Vườn ổi thơm ngan ngát
Nằm nghe muôn lá hát
Trong vườn xưa hiền hòa

Và mùa xuân thiết tha
Như chưa từng là thế
Gạn lọc từng hạnh phúc
Chia cho nhau nụ cười

Em mơ hoài vậy thôi
Suốt một đời mơ mộng
Để con tim vẫn sống
Yêu thương hoài người ơi !..

6/04
cv

trăng lên

Trăng lên

Thuyền tôi theo bóng trăng đêm
Êm êm sóng nước ru mềm tình nhau
Đâu cần lời hẹn xưa sau
Đa mang chỉ để vương sầu chứa chan
Yêu trăng yêu đêm dịu dàng
Yêu em lúc khuyết yêu nàng lúc say
Yêu đầy hết một vòng quay
Yêu rằm cánh nguyệt tròn bay giữa trời
Yêu khi nửa cánh môi cười
Nhoẻn nghiêng nghiêng nụ gọi mời yêu thương
À ơi chiều lặn du dương
Bỗng miên man mối bất thường..: Trăng lên....

nnkg

Buồn

Buồn

Cuối sông 
thả nhớ về nguồn
Đầu sông 
vớt được nỗi buồn 
thâm căn
Thỏng chèo 
xuôi lại bến tâm
Nghe ra 
nhịp đập trăm năm
càng buồn...

Cát Vân

Phải chi

Thuyền hoa

Lên thuyền hoa hồn tui nát bớ
Còn đâu là một thưở tình thơ
Ngó bàn tay vẫy thẩn thờ
Tim tui muốn rớt xuống bờ sông luôn... hu hu..

Thuyền tui đã trôi tuông đừng kéo
Mắt thương sao lẽo đẽo theo hoài

Tương tư hai bóng cùng gầy
Em ngồi trên sóng ngó mây , nhớ mình..

Thì thôi đã không thành duyên nợ
Nửa hồn tui anh lỡ giữ rồi
Nửa hồn anh gởi cho tui
Nửa nào anh gởi cho người thương anh

Thôi thì cứ chia rành đi héng
Trả cho nhau tiếng hẹn , tiếng thề...

......
Sông Tương đầm đẫm sóng mê...
Mưa đầy trong mắt..
thôi về đi anh...

Nhớ Nhà kg


                                  Đừng nhớ...


Lời tạ tình nghe đau đau niềm nhớ
Không khóc đâu..tui hứa đó.. thiệt mà !!
Áo cưới tui trắng bóc dài thướt tha
Khóc một cái chắc là lem nhem hết

Tình đã chết..cơn đau rồi sẽ hết
Anh về đi đừng đứng ngó tui hoài
Cô dâu gì bặm môi hỏng giống ai
Chịu gì được..hic..mắt anh cay tình vỡ..

Pháo nổ hôm nay là mình không duyên nợ
Tui đường tui đừng sợ tui không vui..
Anh đường anh..đừng say quá mềm môi
Đừng ray rức..đừng nhen anh..đừng nhớ..

Pháo nổ hôm nay cả hồn tui rạn vỡ...

Nhớ Nhà

Phải chi
  

Ừ phải chi anh là chú rể
Em cô dâu đội rế ngoan hiền
Mình vui như thể lên tiên
Khi anh đeo nhẫn hôn nghiêng má hồng

Ừ phải chi thành chồng thành vợ
Em tối ngày hết sợ cô đơn
Chiều rơi em hát anh đờn
Bài uyên ương đẹp lắm cơn mộng đầu

Ừ phải chi qua cầu bay áo
Anh về nhà trầu pháo cưới xin
Mẹ cha thương trẻ thiệt tình
Lễ xin , lễ cưới linh đình vui ghê

Ừ phải chi hẹn thề được vẹn
Anh với em lửa bén , hương nồng
Em cười khi bước sang sông
Thuyền hoa đầy cánh pháo hồng bay lên....
....

Ừ phải chi 
tình bền không vỡ..
Yêu thương không theo gió nhạt nhòa
Em không ngăn giọt lệ sa
Nhớ hoài một thoáng mình là..bên nhau

Nhớ Nhà

Thursday, July 17, 2014

ngấn lệ thôi sa

Ngấn lệ thôi sa

Em nằm
gối cỏ thu sương
Nhớ hồn trăng lạc
trên đường viễn du
Sông ngâm
ký ức khơi mù
Trầm mây hiu hắt
màu thu muộn phiền
Mệt nhoài
nỗi nhớ du miên
Tay buông hờ hửng
một thiên đường nhoà
....
Từ em
ngăn lệ thôi sa
Tình trần đã biết
chẳng là của nhau...

Cát Vân

Hồn cầm..
buông khúc tình đau
Vẳng trên sông tiếng ai sầu chứa chan
Thuyền trôi ghé bến trăng ngàn
Ánh sao lấp lánh như hàng lệ sa
Áo sương ủ rủ hình hoa
Mộng uyên ương..
đã nhạt nhòa ước mơ
...
Em ngồi vớt lá thu xưa
Còn rơi rơi khắp đôi bờ tương tư
...
Cát Vân

 Thu còn cánh bướm
mộng du
Có nghe hoa thốt
những u mê mình
Một lần tình đã điêu linh
dưới trăng..
ngờ ngợ mãi hình bóng ai...
chập chờn
hư ảnh liêu trai
Giật mình trở giấc
phôi phai dáng người
Nghe ra
còn rõ tiếng cười
Từ thiên thu..
vẳng
theo lời gió ru..

Cát Vân

Tàn

Men thơ nửa tỉnh giở say
Vẽ thêm đôi cánh
cao bay mộng cầm
Ru hồn trên chiếc thuyền êm
Đỉnh vời ngôi biếc...đứt rèm chỉ tơ

Em về tàn giấc hoang mơ
Góc đời nhỏ bé co ro một mình


Hạc Vàng

Với

Buồn vui cũng một kiếp người
Mộng phơi thường hướng phương trời xa xăm
Giựt mình trở giấc bao đêm
Nghe trong hồn vắng miên triền xanh xao

Ừ thì lại bước vào thơ
Được còn với tới cơn mơ hão huyền


Hạc Vàng
 Về

Em về hong giấc thu phai
Còn hoang mơ những mốt mai cuộc tình
Như phù du đốt ảo hình
Say bừng đốm lửa mà thành hư không

Mai này trở lại thong dong
Xin cho làm kiếp mây hồng giung giăng

Cát Vân

 Ngỡ

Thoáng đời như giấc chiêm bao
Gió lay lất phất đã nhàu giấc mơ
Tháng năm trôi luống hững hờ
Mê trong say tỉnh dật dờ cõi tâm....

Mộng trăng sao giữa luân trầm
Vầy thêm huyễn ảo mơ tầm bến xưa


tđt PhiPhi
Huyễn

Vầy thêm huyễn ảo mơ tầm...
Bến xưa ngoài cõi luân trầm ư em??
Nhẹ thôi em bước tình êm
Nhẹ thôi em nhé kẻo mềm hư hao...

Rằng xưa trong cõi chiêm bao
Có người đưa khẽ em vào giấc mơ...

Cát Vân
 Phai

Tàn phai một đoạn tình hờ
Thuyền căng buồm lướt sóng vờn đời tôi
Ai đi về chốn xa xôi
Có hay con nước nổi trôi dỗi , hờn

À ơi ! văng vẳng tiếng đờn
Khiến lòng tôi mãi chập chờn bóng ai
Đỗ Hữu Tài



Tuesday, July 15, 2014

Má- Thùy Linh

Em biết chị đang ngán thơ, em viết mấy câu lục bát gửi đây để tặng 2 Má của chị, em mình nha Cả cưng

Mẹ Già

Mẹ già
như nắng hoàng hôn
Nhạt dần bên cửa
thon von cuối ngàn
Tháng năm
hạ vắng thu tàn
Vui theo từng bước cuả đàn con xa
Tình thương
không bến bao la
Là hương vị ngọt đậm đà đời con

Thùy Linh
9 May 10

một bữa

một bữa

tay không mà kết du trầm mộng
những chữ buồn thiu đến thẩn thờ
một bữa nắng soi hình gặp bóng
rồi mê man mãi giữa cơn mơ

tim không mà giữ tình nhân thế
xuyên suốt sông đời trôi mãi trôi
một bữa nhập vào dòng thác đổ
giật mình . tiếng vọng vẫn khôn nguôi

cát vân

bến cũ

bến cũ


anh ngồi tích mộng
gom mơ
giăng hoa kết tụi
con đò em sang

...
vậy mà
lỡ tiếng tình lang
ngõ riêng tư bước hai hàng . cố nhân.
câu thơ nhuốm bụi phong trần
áo hào hoa bạc mấy lần tình phai

em về mộng vẫn trên tay
trăm năm bến cũ
gót hài nguyên sơ

ừ khi
em biết làm thơ ...

cát vân
có nỗi nhớ đi qua thời gian
hóa thành linh hiển
giữa tự thân những hẹp chật đời thường

có một linh hồn màu trắng vút bay qua câu thơ
bay qua lời tình đau
bay qua ngày hạnh phúc
bay qua trăm chiều u uẩn
bay qua phi thường
bay qua tầm thường

qua vô thường
là nguyên vẹn nhau
trong trái tim người tình trăm năm

cát vân

 Có một linh hồn bay trên không trung
mông lung
Vượt nóc nhà .
Qua nghĩa địa .
Có người đoán đó là thằng Ma
Đi dạo phố .

Thiên Ma

 Có một người dùng canh tay thần thoại
Ôm lung tung
Vượt ngoài không trung
Rơi trên bải cỏ
Xuống dòng sông lạnh lẻo
Rồi nhớ nhà
Khóc

Đỗ Hữu Tài

Có một người đi qua dòng sông
Ôm nỗi buồn cuối đông trầm lắng
Trải lòng tìm chút nắng
Phôi pha .
Có một người lặng lẽ rời xa
Để từng ngày trôi qua mòn thương nhớ
Có nhạt nhòa rơi rơi từ phía sau cánh cửa
Đang chìm sâu trong khoảng vắng một linh hồn .
Có một người cô đơn ....

Thiên Ma

 mùa cô hồn
có ba anh em lang thang qua miền tình thơ vung vảy
thằng em né tùm lum
con em cười nghịch ngợm

riêng
ông anh già mở rộng cánh tay dài luộm thuộm
dưới mưa ngâu lạnh lùng
mà hong có cô hồn nữ nào dám nhảy vô
dù quảng cáo bô bô..
rằng:
cánh tay thần thoại ..
hihihi


cát vân






đâu rồi

ngắn
dài
luật
sổng tay chơi

chữ niềng
câu cột
cuồng lời
thơ điên

đâu rồi
hoa ngát tay tiên
ý trầm
ngôn nến
sáng miền linh lan

đêm cời
bao nỗi đa đoan

tay buồn
ngực
cũng miên man tiếng buồn

cát vân

ý
từ
chữ
nghĩa thờ ơ

ngửa ngang
qua lại
hững hờ
tay không

từ trong
cát đá
rêu phong

ngữ ngôn
trăm nhánh
đi hoang
tháng ngày

Thùy Linh

đơn sơ

Có những cụm hoa
Mọc lên từ kẻ gạch
Dễ thương hơn nét kiêu sa

Có những niềm vui
Đơn sơ từ tiềm thức
Ý nghĩ
Thùy Linh

thả xuống

nỗi lo
càng niú
càng đầy

bầm bầm
thả xuống
ngửa tay
đâu rồi

mung lung
đêm ngủ
trăng ngồi

trong lòng mây trắng
nỗi đời vơi vơi
Thùy Linh

.

hơ về

ta
đầy ắp
giận
và thương

người
đầy những nỗi
chán chường

ta chưa

tay thơ
từng ngón giao mùa
vẽ thu
đồng vọng
sang bờ bên kia

về đi
dù đông sắt se
ngực trầm hơi thở
nằm nghe tiếng lòng

ta buồn
đầy một dòng sông

người buồn
người có nhớ mong
tiếng người
cát vân

.

trôi

mây trôi
vì gió bềnh bồng
thả đầy mưa xuống
cho dòng
sông trôi

sông rời bến nhớ
ra khơi
trôi vào biển để
nghe lời sóng ru

sóng trôi
qua cõi tít mù
đếm không hết
mấy nghìn thu xa nguồn

đất trôi
ngược
phía sau buồn
hứng dòng lệ trút
khóc hồn phương nam...

cát vân

.



 nằm im xác lá chiều thơm
rung rinh nhịp điệu bãi cồn trinh nguyên

trăm con ngỗng đứng điềm nhiên
để con suối cuộn hồn nhiên qua đời

đi về phía hoàng hôn trôi
trăng cong đẩy mặt trời rơi xuống hồ

hai con sóc rất hồ đồ
rượt nhau đuôi cứ nhấp nhô liên hồi

một chàng thi sĩ dư hơi
thã thơ từ phía ngọn đồi bên kia

thơ rằng:
đá cũng biết nghe
tiếng tim người dội qua khe suối nguồn

cát vân

chờ

sông dài chảy dọc miền thương
thênh thang cửa biển vô lường phiêu du

xanh xa thăm thẳm sóng mù
nơi nao là chốn ngàn thu hẹn thề

dặm ngàn bước mỏi lê thê
đông sa tịch lặng tư bề trổ bông

thềm xưa còn dấu rêu phong
chờ em về lại giữa lòng xuân xưa

cát vân

không đề

     giữa huyên náo đời
     có những bước chân thầm lặng theo nhau

     giữa sự hi sinh
     có một khoảnh khắc trong veo

     giữa lời khao khát tự do
     có những ước mơ đẩy bạn mình ra phía trước

     giữa trái tim
     có yêu thương và ghen ghét

     giữa sự hòa hợp và chịu đựng
     là nỗi cô đơn rất người

     cát vân

để lâu

để lâu
chữ chẳng nên lời
để lâu
phím nhớ bời bời ngón tay
để lâu
tình quên tình say
để lâu
rừng đổ bóng dài quạnh hiu
để lâu
vần lạc tiếng yêu
để lâu
dốc hẹn quên chiều đam mê
để lâu
mệt lả đường về
để lâu rượu cũ
trầm mê chén tình

để lâu lâu
hãy bình minh
cho làn nắng sớm
biết mình
chờ nhau
cat vân

hoa acacia

hoa acacia
rớt lên xe ta
thành xe hoa
la la la

bông cải vàng đung đưa
ông mặt trời nheo mắt
mùa hạ chưa
cát vân

cuộc trần gian

_______________________

Chơi cuộc trần gian bằng hệ lụy
Thương yêu, sầu hận cõi hư hao
Nhẹ tênh hơi thở vào ra đó
Ngưng lại là tàn cơn chiêm bao

Cát Vân

Tuesday, June 17, 2014

Xóm biển



Xóm biển
_________________________________
cát vân


Anh có nghe môi mặn mà vị biển?
Và mùi bùn khăn khắn rất quê hương
Đăng cá khô phơi trãi dọc theo đường
Khung cảnh đó bây giờ còn hay mất??

Dân xóm biển sống cuộc đời tất bật
Buổi tàu dìa vang tiếng gọi râm ran
Cá tươi xanh lớn nhỏ chất đầy khoang
Phu khuân vác gánh lên bờ tấp nập

Cá bè, cá thu, cá thiều..rồi cá mập..
Bán chợ nhà hay chở bán phương xa
Nguồn cá biển xa nuôi một nửa quê nhà (RG)
Tuy cực nhọc nhưng cũng là no ấm

Ăn cá tươi vẫn còn thèm vị đậm
Cá biển còn được xẻ để phơi khô
Cô làm khô lia dao lẹ thấy mồ
Vài đứa nhỏ cong lưng gom cần xé..

Anh ngư phủ lên bờ rồi thì khỏe
Chuyện trùng khơi để lại cuối boong tàu
Chiều ấm êm phố nhỏ hẹn hò nhau
Hay hạnh phúc dưới mái nhà chờ đợi

Và nhớ biển không những mùa nước nổi
Tháng Tám đầy âm vang biển hoang mang
Nước đục ngầu tràn lan khắp xóm làng
Mùa chạy nước..kê bờ..lo mọi nỗi..

Con sông nhỏ chẻ đôi dòng chảy tới
Nửa xanh phèn từ phía ruộng đồng xa
Nửa mặn khắn môi con nước đục la đà
Tắm (sông) mùa đó dìa nhà chờ một trận..(*)

Sống ở quê mắt nhìn đời lận đận
Mà xa rồi lòng nghe nhớ thương ghê
Những buồn vui trăn trở bộn bề
Đeo đẳng mãi trong tim người viễn xứ
Nhonhakg
(*)Trận này là trận chổi lông gà của má

Monday, June 16, 2014

Quê hương trong lòng- Thơ Cát Vân











Quê hương trong lòng

Cát Vân

Tôi mang trong lòng chút quê hương
Mộc mạc lắm thôi rất bình thường
Bến nước bờ lau xanh dậu trúc
Hoa cau thềm cũ thoáng mùi hương

Tôi cũng mang thương nhớ một đời
Ấu thơ lời ru má buông lơi
Câu ca dao ngọt ngào êm ái
Ví dầu..cầu ván đóng..đinh ơi ...

Cầu ván đóng đinh bước gập ghình
Nổi trôi vận nước mãi điêu linh
Tôi bước nơi này thân khách trú
Nhớ hoài đôi mắt má buồn tênh

Tôi dẫn tôi về trên lối xưa
Vườn dừa ngan ngát gió đong đưa
Bàn tay vụng dại còn thơ lắm
Con nước hiền soi mộng dại khờ

Con nước, mùa trăng ..giấc chiêm bao
Dâng đầy như nỗi nhớ nghẹn ngào
Con nước xa nguồn còn nguyên vẹn
Hình hài như thưở mẹ thương trao ???

Tôi mở tôi vào trong cõi tôi
Tưởng đời lặng lẽ vẫn êm trôi
Mà nửa hồn quê còn in dấu
Nỗi buồn viễn xứ biết sao nguôi

Mùa Vu Lan 2004

Cát Vân