hóa thành linh hiển
giữa tự thân những hẹp chật đời thường
có một linh hồn màu trắng vút bay qua câu thơ
bay qua lời tình đau
bay qua ngày hạnh phúc
bay qua trăm chiều u uẩn
bay qua phi thường
bay qua tầm thường
qua vô thường
là nguyên vẹn nhau
trong trái tim người tình trăm năm
cát vân
Có một linh hồn bay trên không trung
mông lung
Vượt nóc nhà .
Qua nghĩa địa .
Có người đoán đó là thằng Ma
Đi dạo phố .
Thiên Ma
Có một người dùng canh tay thần thoại
Ôm lung tung
Vượt ngoài không trung
Rơi trên bải cỏ
Xuống dòng sông lạnh lẻo
Rồi nhớ nhà
Khóc
Đỗ Hữu Tài
Có một người đi qua dòng sông
Ôm nỗi buồn cuối đông trầm lắng
Trải lòng tìm chút nắng
Phôi pha .
Có một người lặng lẽ rời xa
Để từng ngày trôi qua mòn thương nhớ
Có nhạt nhòa rơi rơi từ phía sau cánh cửa
Đang chìm sâu trong khoảng vắng một linh hồn .
Có một người cô đơn ....
Thiên Ma
mùa cô hồn
có ba anh em lang thang qua miền tình thơ vung vảy
thằng em né tùm lum
con em cười nghịch ngợm
riêng
ông anh già mở rộng cánh tay dài luộm thuộm
dưới mưa ngâu lạnh lùng
mà hong có cô hồn nữ nào dám nhảy vô
dù quảng cáo bô bô..
rằng:
cánh tay thần thoại ..
hihihi
cát vân
No comments:
Post a Comment