hơ về
ta
đầy ắp
giận
và thương
người
đầy những nỗi
chán chường
ta chưa
tay thơ
từng ngón giao mùa
vẽ thu
đồng vọng
sang bờ bên kia
về đi
dù đông sắt se
ngực trầm hơi thở
nằm nghe tiếng lòng
ta buồn
đầy một dòng sông
người buồn
người có nhớ mong
tiếng người
cát vân
No comments:
Post a Comment