Tôi mang trong lòng chút quê hương
Mộc mạc lắm thôi rất bình thường
Bến nước bờ lau xanh dậu trúc
Hoa cau thềm cũ thoáng mùi hươngTôi cũng mang thương nhớ một đời
Ấu thơ lời ru má buông lơi
Câu ca dao ngọt ngào êm ái
Ví dầu..cầu ván đóng..đinh ơi ...Cầu ván đóng đinh bước gập ghình
Nổi trôi vận nước mãi điêu linh
Tôi bước nơi này thân khách trú
Nhớ hoài đôi mắt má buồn tênhTôi dẫn tôi về trên lối xưa
Vườn dừa ngan ngát gió đong đưa
Bàn tay vụng dại còn thơ lắm
Con nước hiền soi mộng dại khờCon nước, mùa trăng ..giấc chiêm bao
Dâng đầy như nỗi nhớ nghẹn ngào
Con nước xa nguồn còn nguyên vẹn
Hình hài như thưở mẹ thương trao ???Tôi mở tôi vào trong cõi tôi
Tưởng đời lặng lẽ vẫn êm trôi
Mà nửa hồn quê còn in dấu
Nỗi buồn viễn xứ biết sao nguôiMùa Vu Lan 2004
Cát Vân
Monday, June 16, 2014
Quê hương trong lòng- Thơ Cát Vân
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment