Pages

Tuesday, June 17, 2014

Xóm biển



Xóm biển
_________________________________
cát vân


Anh có nghe môi mặn mà vị biển?
Và mùi bùn khăn khắn rất quê hương
Đăng cá khô phơi trãi dọc theo đường
Khung cảnh đó bây giờ còn hay mất??

Dân xóm biển sống cuộc đời tất bật
Buổi tàu dìa vang tiếng gọi râm ran
Cá tươi xanh lớn nhỏ chất đầy khoang
Phu khuân vác gánh lên bờ tấp nập

Cá bè, cá thu, cá thiều..rồi cá mập..
Bán chợ nhà hay chở bán phương xa
Nguồn cá biển xa nuôi một nửa quê nhà (RG)
Tuy cực nhọc nhưng cũng là no ấm

Ăn cá tươi vẫn còn thèm vị đậm
Cá biển còn được xẻ để phơi khô
Cô làm khô lia dao lẹ thấy mồ
Vài đứa nhỏ cong lưng gom cần xé..

Anh ngư phủ lên bờ rồi thì khỏe
Chuyện trùng khơi để lại cuối boong tàu
Chiều ấm êm phố nhỏ hẹn hò nhau
Hay hạnh phúc dưới mái nhà chờ đợi

Và nhớ biển không những mùa nước nổi
Tháng Tám đầy âm vang biển hoang mang
Nước đục ngầu tràn lan khắp xóm làng
Mùa chạy nước..kê bờ..lo mọi nỗi..

Con sông nhỏ chẻ đôi dòng chảy tới
Nửa xanh phèn từ phía ruộng đồng xa
Nửa mặn khắn môi con nước đục la đà
Tắm (sông) mùa đó dìa nhà chờ một trận..(*)

Sống ở quê mắt nhìn đời lận đận
Mà xa rồi lòng nghe nhớ thương ghê
Những buồn vui trăn trở bộn bề
Đeo đẳng mãi trong tim người viễn xứ
Nhonhakg
(*)Trận này là trận chổi lông gà của má

Monday, June 16, 2014

Quê hương trong lòng- Thơ Cát Vân











Quê hương trong lòng

Cát Vân

Tôi mang trong lòng chút quê hương
Mộc mạc lắm thôi rất bình thường
Bến nước bờ lau xanh dậu trúc
Hoa cau thềm cũ thoáng mùi hương

Tôi cũng mang thương nhớ một đời
Ấu thơ lời ru má buông lơi
Câu ca dao ngọt ngào êm ái
Ví dầu..cầu ván đóng..đinh ơi ...

Cầu ván đóng đinh bước gập ghình
Nổi trôi vận nước mãi điêu linh
Tôi bước nơi này thân khách trú
Nhớ hoài đôi mắt má buồn tênh

Tôi dẫn tôi về trên lối xưa
Vườn dừa ngan ngát gió đong đưa
Bàn tay vụng dại còn thơ lắm
Con nước hiền soi mộng dại khờ

Con nước, mùa trăng ..giấc chiêm bao
Dâng đầy như nỗi nhớ nghẹn ngào
Con nước xa nguồn còn nguyên vẹn
Hình hài như thưở mẹ thương trao ???

Tôi mở tôi vào trong cõi tôi
Tưởng đời lặng lẽ vẫn êm trôi
Mà nửa hồn quê còn in dấu
Nỗi buồn viễn xứ biết sao nguôi

Mùa Vu Lan 2004

Cát Vân